Trong chương trình Ngữ văn lớp 8, đề bài kể về kỷ niệm đáng nhớ với con vật nuôi (Bài tập làm văn số 2) là một chủ đề vô cùng quen thuộc và giàu cảm xúc. Đối với mỗi chúng ta, thú cưng không chỉ là vật nuôi mà còn là những người bạn tri kỷ, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn.
Dưới đây là tổng hợp dàn ý chi tiết và Top 20 bài văn mẫu hay nhất, đạt điểm cao, kể về những kỷ niệm sâu sắc với chó, mèo, và các loài vật thân thuộc khác. Những bài viết này được tuyển chọn kỹ lưỡng, giúp các em học sinh có thêm tư liệu tham khảo để bài viết của mình trở nên sinh động và hấp dẫn hơn.
Dàn ý: Kể về kỷ niệm đáng nhớ với con vật nuôi
Để có một bài văn mạch lạc, các em cần xây dựng một dàn ý chi tiết. Dưới đây là khung sườn cơ bản cho đề bài này:
A. Mở bài
- Giới thiệu về con vật nuôi định kể (tên là gì? là chó, mèo hay loài vật nào?).
- Khái quát về mối quan hệ giữa em và con vật đó (gắn bó bao lâu? tình cảm thế nào?).
- Dẫn dắt vào kỷ niệm đáng nhớ nhất (đó là kỷ niệm vui hay buồn, xảy ra trong hoàn cảnh nào?).
B. Thân bài
- Miêu tả sơ lược về con vật: Ngoại hình (màu lông, vóc dáng, đôi mắt…), tính cách (hiền lành, tinh nghịch, thông minh…).
- Diễn biến câu chuyện (Kỷ niệm đáng nhớ):
- Hoàn cảnh xảy ra sự việc (thời gian, địa điểm).
- Sự việc bắt đầu như thế nào?
- Cao trào của câu chuyện (chi tiết gây ấn tượng mạnh, ví dụ: con vật cứu chủ, con vật bị lạc, hoặc giây phút chia ly…).
- Hành động của em và phản ứng của con vật.
- Kết thúc sự việc.
- Cảm xúc và suy nghĩ: Sự việc đó đã tác động đến tình cảm của em dành cho con vật như thế nào? Bài học rút ra từ kỷ niệm đó.
C. Kết bài
- Khẳng định lại tình cảm của em đối với con vật nuôi.
- Lời hứa chăm sóc hoặc nỗi nhớ thương (nếu con vật không còn).
Các bài văn mẫu chọn lọc hay nhất
1. Kỷ niệm về chú chó Bún cứu chủ khỏi rắn độc
Mỗi đứa trẻ khi trưởng thành không chỉ có những người bạn thân thiết mà còn có tình cảm đặc biệt với vật nuôi của mình. Có những loài vật nhỏ bé, bình thường nhưng đồng hành bên cạnh lâu dần sẽ trở thành một phần cuộc sống. Nhắc lại con vật nuôi, kỷ niệm với Bún – chú cún tôi yêu thích chợt ùa về.
Bún vốn là một con chó lang thang. Mùa đông bốn năm trước, tôi thương nó không nơi nương tựa nên thường lén đem cơm cho nó ăn. Dần dần, Bún trở thành thành viên trong gia đình tôi với bộ lông trắng muốt và đôi mắt nâu tròn xoe như bi ve. Cái tên “Bún” ra đời vì một lần tôi cho nó ăn bún nhưng nó chê, tôi thấy buồn cười nên đặt luôn tên đó.
Kỷ niệm nhớ đời nhất là lần tôi bị rắn cắn trong vườn nhà ông Năm. Khi ấy, tôi vô tình đạp trúng ổ rắn và bị một con cắn vào chân. Hoảng sợ tột độ khi nhìn thấy con rắn trườn đi và vết thương rỉ máu, tôi khóc không thành tiếng. Đúng lúc đó, Bún lao tới như bay, bất chấp chó nhà hàng xóm sủa inh ỏi. Nó nhìn chân tôi rồi chạy vụt đi. Tôi cứ ngỡ nó bỏ mặc mình, nhưng không, Bún chạy đi tìm người lớn.
Lát sau, mẹ và bác Năm hớt hải chạy tới theo sự dẫn đường của Bún. Bún đứng đó, vẫy đuôi rối rít. May mắn thay, bác sĩ kết luận đó là rắn không độc. Cả nhà thở phào nhẹ nhõm. Mẹ kể rằng Bún đã chạy về nhà, gầm gừ và tha chiếc khăn mặt để lôi kéo sự chú ý của mẹ, rồi dẫn mẹ đến chỗ tôi. Từ đó, Bún không chỉ là thú cưng mà là ân nhân của tôi.
2. Câu chuyện cảm động về chú chó Tí Nị
Bạn mẹ tôi cho nhà tôi một con chó nhỏ giống Chihuahua tên là Tí Nị. Nó có bộ lông màu vàng đất, thân hình cân đối và đôi tai dựng đứng rất thính. Tí Nị thông minh lắm, dường như nó hiểu được tiếng người.
Tí Nị giữ nhà rất giỏi. Dù nhỏ bé nhưng tiếng sủa của nó vang xa. Có lần nhà tôi có trộm, Tí Nị sủa vang làm ba tôi thức giấc, tên trộm hoảng sợ bỏ lại cả xe máy và dép để chạy thoát thân. Đối với gia đình tôi, Tí Nị hiền lành và tình cảm vô cùng. Mỗi khi tôi đi học về, nó luôn là người đầu tiên chạy ra đón, cái đuôi ngoáy tít và đôi mắt long lanh đầy yêu thương.
Nhưng rồi, một kỷ niệm buồn ập đến. Cách đây bốn năm, vào một buổi tối, Tí Nị chạy ra đường và bị xe cán. Chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy, tôi chết lặng người. Kẻ gây tai nạn đã bỏ chạy, để lại tôi ôm Tí Nị khóc nức nở. Sự ra đi của Tí Nị để lại khoảng trống lớn trong lòng tôi. Sau này, dù có nuôi chú chó khác, tôi vẫn tin rằng Tí Nị vẫn luôn ở đó, là người bạn trung thành nhất trong ký ức tuổi thơ tôi.
3. Nỗi nhớ về chú chó Si Tô bị bắt trộm
Hồi nhỏ, gia đình tôi được tặng một chú cún lông xù màu nâu hạt dẻ tên là Si Tô. Si Tô có đôi mắt đen lay láy và cái mũi lúc nào cũng ươn ướt. Chú lớn dần cùng tuổi thơ của chị em tôi.
Ngày nào cũng vậy, Si Tô luôn đứng đợi chúng tôi đi mẫu giáo về. Hình ảnh chú chó nhảy cẫng lên vui mừng mỗi khi thấy chủ đã trở nên quá đỗi thân thuộc. Si Tô tuy nhỏ nhưng rất dũng cảm, mỗi khi có người lạ là sủa vang nhà.
Thế nhưng, một buổi tối định mệnh đã xảy ra. Khi cổng nhà khép hờ, Si Tô chạy ra sân chơi. Chỉ một thoáng lơ là, chúng tôi không thấy Si Tô đâu nữa. Cả nhà túa ra đi tìm, hỏi thăm khắp nơi thì nghe tin có người thanh niên lạ mặt đã ôm một chú chó đi mất. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự mất mát và trống rỗng khi mất đi một người bạn thân thiết. Kỷ niệm về Si Tô là bài học lớn cho tôi về sự cẩn thận và trân trọng những gì mình đang có.
4. Bài học về sự quan tâm từ chú chó Mun
Người ta vẫn bảo chó là loài vật trung thành và tình nghĩa nhất. Năm đó, gia đình em có nuôi chú chó tên Mun, quà tặng của cậu mợ từ miền Nam. Mun có bộ lông xù đen huyền và chiếc đuôi cong rất đẹp. Mun và em thân thiết như hai người bạn, vui buồn gì em cũng tâm sự với nó.
Thế rồi, áp lực thi cử khiến em dần lơ là, ít quan tâm đến Mun. Một hôm, khi em đang mải làm bài tập thì nghe tiếng kêu thất thanh của Mun từ nhà hàng xóm. Vì chủ quan, em không chạy ra ngay. Mãi một lúc sau, ba em chạy vào báo tin Mun bị người ta đánh gần chết. Em hoảng hốt chạy ra thì thấy Mun nằm đó, đầu bết máu, đôi mắt cụp xuống mệt mỏi.
Lúc ấy, em ân hận vô cùng. Sự vô tâm của em đã khiến Mun ra nông nỗi này. Em khóc nức nở, vừa thương Mun vừa giận bản thân. Những ngày sau đó, em chăm sóc Mun từng chút một, đút từng thìa sữa. May mắn thay Mun đã qua khỏi. Kỷ niệm ấy là lời nhắc nhở em phải luôn biết yêu thương và quan tâm đến những người bạn bốn chân quanh mình.
5. Chú mèo Mon và lỗi lầm của tôi
“Mon ơi lại đây chơi với chị nè!” – Đó là câu nói quen thuộc của tôi mỗi khi rảnh rỗi. Mon là món quà bố tặng tôi sau chuyến công tác. Chú mèo trắng muốt, mềm mại như cục bông gòn với đôi mắt tròn xoe đã chiếm trọn trái tim tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mon rất quấn người. Mỗi khi tôi học bài, chú thường dụi đầu vào chân tôi nũng nịu. Tôi coi Mon như người bạn thân nhất. Nhưng chính sự chủ quan của tôi đã đánh mất người bạn ấy. Một hôm, tôi dắt Mon đi chơi xa hơn mọi ngày. Vì mải mê chạy theo đám bạn chơi trò đuổi bắt, tôi đã quên mất Mon.
Đến khi chiều tà, cuộc chơi tàn, tôi mới giật mình nhớ ra thì không thấy Mon đâu nữa. Tôi chạy đi tìm, gọi tên Mon trong tiếng nấc nhưng vô vọng. Tôi đã để lạc mất Mon mãi mãi. Đó là nỗi ân hận lớn nhất trong tuổi thơ tôi, một lời xin lỗi không bao giờ có thể gửi đến người bạn nhỏ ấy.
6. Chú chó Bông cứu chủ khỏi đuối nước
Nhân dịp sinh nhật lần thứ chín, mẹ tặng em chú chó tên Bông. Bông có bộ lông trắng như tuyết, đôi mắt sáng như pha lê xanh. Bông không chỉ là bạn mà còn là ân nhân cứu mạng em.
Hè năm ngoái, bị bạn bè trêu chọc là “nhát cáy” vì không biết bơi, em quyết tâm ra sông tập bơi cùng Bông. Lúc đầu còn sợ, nhưng thấy Bông nhảy cẫng lên cổ vũ, em lấy hết can đảm bám vào phao. Tập được một lúc, vì mệt nên em vô ý buông tay khỏi phao và chìm nghỉm xuống nước. Em hoảng loạn tột độ rồi lịm đi.
Khi tỉnh dậy, em thấy mình đang nằm trong phòng, bên cạnh là Bông đang nhìn em lo lắng. Mẹ kể lại rằng, chính lúc em chìm xuống, Bông đã chạy đi sủa ầm ĩ để gọi người lớn đến cứu. Nhờ sự thông minh và nhanh trí của Bông, em đã thoát chết gang tấc. Từ đó, tình cảm em dành cho Bông càng thêm sâu đậm.
7. Phi Phi – Chú chó dũng cảm bắt trộm
Phi Phi là chú chó lai béc-giê mà tôi nhặt được trong công viên khi nó còn bé xíu, yếu ớt. Được gia đình tôi chăm sóc, Phi Phi lớn nhanh như thổi, thông minh và cực kỳ thính nhạy.
Kỷ niệm đáng nhớ nhất là vào một đêm mùa đông gió rét. Cả nhà đang ngủ say thì nghe tiếng Phi Phi sủa dữ dội, tiếng dây xích giằng co loảng xoảng. Bố tôi bật dậy chạy ra thì thấy bóng đen đang trèo tường. Tên trộm bị bố đuổi theo liền quay lại tấn công bố bằng dao. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Phi Phi lao đến, ngoạm chặt tay cầm dao của hắn, mặc cho bị đánh đập vẫn quyết không buông.
Nhờ sự dũng cảm của Phi Phi, hàng xóm đã kịp chạy sang khống chế tên trộm. Sau vụ đó, Phi Phi trở thành “người hùng” của cả khu phố. Gia đình tôi càng thêm yêu quý và trân trọng chú chó dũng cảm này.
8. Bài học từ những chú Hamster
Khác với các bạn nuôi chó mèo, tôi chọn nuôi một cặp Hamster nhỏ xíu đặt tên là B và G. Chúng rất đáng yêu, mỗi lần tôi đi học về là chạy ra lòng bàn tay tôi để được vuốt ve và cho ăn.
Tuy nhiên, có một lần vì bài vở quá nhiều, tôi đã quên bẵng đi việc cho chúng ăn và chăm sóc trong vài ngày. Đến sáng Chủ nhật, khi nhìn vào lồng, tôi thấy cả hai nằm bất động, thoi thóp. Tôi hoảng hốt đưa chúng đến trạm thú y thì biết chúng bị ngất vì đói. Cảm giác tội lỗi tràn ngập trong tôi.
Từ sau lần đó, tôi luôn tự nhủ phải có trách nhiệm với vật nuôi của mình. Có một thú cưng là niềm hạnh phúc, nhưng đi kèm với đó là trách nhiệm yêu thương và chăm sóc chu đáo.
9. Chú chó Lu và cậu chủ nhỏ
Tôi sinh ra không may mắn, bàn tay bị dị tật chỉ có ba ngón nên rất ít bạn bè. Người bạn thân nhất của tôi là Lu – chú chó bố tặng sinh nhật năm lên 5 tuổi. Lu thông minh, hiểu ý người và luôn bên cạnh động viên tôi.
Kỷ niệm nhớ đời nhất là lần tôi bị ngã xuống ao cá trong vườn khi cố vớt quả bóng. Tôi vùng vẫy rồi chìm dần vì không biết bơi. Lu ở trên bờ sủa lớn rồi chạy vụt đi. Nó chạy vào nhà, cắn gấu quần bố tôi lôi đi xềnh xệch. Bố hiểu ý chạy theo và đã cứu tôi kịp thời.
Lu không chỉ là bạn, mà là ân nhân cứu mạng, là món quà kỳ diệu bù đắp cho những thiệt thòi của tôi. Tình bạn giữa tôi và Lu là minh chứng cho thấy cuộc sống luôn công bằng, lấy đi thứ này sẽ bù đắp bằng một tình yêu thương khác chân thành hơn.
10. Chú mèo Mimi – “Dũng sĩ diệt chuột”
“Meo… meo…”, Mimi luôn dụi đầu vào chân em mỗi khi em ngồi vào bàn học. Mimi là chú mèo tam thể xinh đẹp với bộ móng vuốt sắc bén được giấu kỹ trong lớp đệm thịt êm ái dưới chân.
Mimi bình thường điệu đà, thích tắm nắng là thế, nhưng khi săn mồi lại trở thành một chiến binh thực thụ. Em nhớ mãi lần chứng kiến Mimi rình bắt chuột sau thùng gạo. Kiên nhẫn, im lặng và nhanh như chớp, Mimi phóng mình tóm gọn con chuột đang định ăn vụng. Từ ngày có Mimi, nhà em sạch bóng lũ chuột phá phách. Em tự hào phong cho Mimi danh hiệu “Dũng sĩ diệt chuột” tài ba nhất.
Lời kết
Mỗi câu chuyện về vật nuôi đều để lại trong chúng ta những bài học quý giá về tình yêu thương, lòng trung thành và tinh thần trách nhiệm. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, những ký ức ấy sẽ mãi là hành trang đẹp đẽ theo ta suốt cuộc đời. Hy vọng những bài văn mẫu trên sẽ giúp các em có thêm cảm hứng để viết nên câu chuyện của riêng mình thật cảm xúc và chân thực.









