Lặng rồi cả tiếng con ve,
Con ve cũng mệt vì hè nắng oi.
Nhà em vẫn tiếng ạ ời,
Kẽo cà tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru.
Lời ru có gió mùa thu,
Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về.
Những ngôi sao thức ngoài kia,
Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con.
Đêm nay con ngủ giấc tròn,
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.
1972
Bài thơ “Mẹ” của nhà thơ Nguyễn Minh Huệ, với tên gốc là “Ngọn gió của con”, là một tác phẩm đầy xúc động, thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt, giữa tiếng bom đạn của chiến tranh, nhưng vẫn khắc họa một cách chân thực và ấm áp hình ảnh người mẹ tảo tần, giàu đức hy sinh vì con. Bài thơ không chỉ gợi lên những cảm xúc sâu lắng về tình mẹ, mà còn là lời nhắc nhở về sức mạnh của tình yêu thương có thể xoa dịu đi những mất mát, đau thương.
Hoàn Cảnh Ra Đời Đầy Cảm Xúc
Bài thơ “Mẹ” được thai nghén vào một đêm tháng 4 năm 1972, tại bệnh viện An Hải, Hải Phòng. Trong bối cảnh thành phố đang oằn mình chống trả những trận đánh ác liệt của giặc Mỹ, nhà thơ Nguyễn Minh Huệ cùng gia đình sơ tán. Đêm ấy, tiếng còi báo động, tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất, không gian ngột ngạt bởi cái nóng oi ả của mùa hè. Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, hình ảnh người chị dâu, bác sĩ Trần Thị Hồng, đang chăm sóc con nhỏ mới sinh đã lay động tâm hồn thi sĩ.
Bé Nguyễn Đức Thiện, con trai của bác sĩ Hồng, cất tiếng khóc ngặt nghẽo trong đêm. Giữa tiếng bom rơi, bà mẹ trẻ đã làm tất cả để dỗ dành con. Bà mắc võng cho con, dùng chân nhịp đều, tay không ngừng quạt mát, mong con có giấc ngủ bình yên. Hình ảnh người mẹ thức trắng đêm, dùng cả cơ thể mình để tạo nên một “ngọn gió” xoa dịu cho con giữa bom đạn mịt mù đã khắc sâu vào tâm trí nhà thơ. Chính từ khoảnh khắc đầy ám ảnh đó, những câu thơ đầu tiên đã hình thành: “Lặng rồi cả tiếng con ve – Con ve cũng mệt vì hè nắng oi.”
Tình Mẹ – Ngọn Gió Vĩnh Cửu
Qua từng câu chữ, bài thơ “Mẹ” đã khắc họa một cách tinh tế và sâu sắc tình mẫu tử. Tiếng ve mùa hè oi ả, tưởng chừng như không thể im lặng, nay cũng phải lắng mình trước cảnh tượng mẹ quạt cho con. Hình ảnh “tiếng ạ ời”, “tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru” gợi lên sự ấm áp, bình yên len lỏi trong từng ngóc ngách của ngôi nhà, xua tan đi những lo lắng, sợ hãi.
Lời ru của mẹ không chỉ là những âm thanh đơn thuần, mà còn chứa đựng cả “gió mùa thu”, mang đến sự dịu mát, êm đềm. Bàn tay mẹ quạt, không chỉ là hành động xua đi cái nóng, mà còn là biểu tượng của sự chăm sóc, che chở vô bờ bến. Ngay cả những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm cũng không thể sánh bằng sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ thức vì con, mẹ dõi theo từng giấc ngủ của con, mẹ chính là “ngọn gió” mát lành, là điểm tựa vững chắc cho con trong suốt cuộc đời.
Giá Trị Vượt Thời Gian
Bài thơ “Mẹ” đã được tuyển chọn đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 2, tập 1, và được đông đảo độc giả yêu mến. Sự thay đổi nhan đề từ “Ngọn gió của con” thành “Mẹ” càng nhấn mạnh hơn chủ đề chính, trực diện chạm đến trái tim người đọc. Tác phẩm không chỉ là một bài thơ về tình mẹ, mà còn là một minh chứng cho sức mạnh của tình yêu thương, sự hy sinh cao cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
“Mẹ” là một lời tri ân sâu sắc dành cho những người mẹ, những người phụ nữ luôn là điểm tựa, là nguồn động viên vô giá cho con cái. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng, yêu thương và đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ.







